Hôm nay, tròn 3 tháng 10 ngày con rời xa mẹ nhưng mẹ vẫn nhớ như in những cảm xúc khi lần đầu tiên được mang con trong người.
Có lẽ hoàn cảnh trớ trêu đã không cho phép mẹ và con được bên nhau cho đến hết quãng đường ‘cuộc sống’. Chúng ta chỉ bén duyên nhau được 10 tuần và mẹ con mình đã vĩnh viễn phải xa nhau. Đau lắm, xót thương lắm nhưng mẹ biết sao được, mẹ vẫn phải chấp nhận từ bỏ con sau bao nhiêu tháng ngày chờ đợi.
Mẹ còn nhớ như in những cảm xúc khi biết mình có thai. Hôm đó, đến cơ quan mẹ cảm thấy mệt mỏi nhiều. Tay ấn nút power máy tính mà người mẹ cứ lâng lâng như trên mây, rồi suốt buổi sáng mẹ chẳng làm được việc gì ngoại trừ những tiếng ngáp ngắn ngáp dài. Các cô ở cơ quan bảo mẹ có dấu hiệu khả nghi lắm, có lẽ nên đi khám vì những dấu hiệu này rất giống với việc có… ‘tin vui’. Chỉ nghe đến đây thôi mẹ đã vui lắm rồi bởi bố mẹ đã trông đợi ngày này từ 3 năm nay.

Mẹ đã rất hạnh phúc khi biết tin có thai sau 3 năm chờ đợi. (Ảnh minh họa)
Ngay khi mới kết hôn, bố mẹ đã lên ngay kế hoạch sinh con nhưng trời không dễ dàng chiều ý lòng người như vậy. Sau một năm cố gắng không hiệu quả bố mẹ có đi khám vô sinh nhưng được bác sĩ khuyên nên chờ đợi thêm một thời gian nữa vì sức khỏe cả hai đều không có vấn đề gì. Rồi 1 năm, 2 năm tiếp theo trôi qua, đúng thời điểm bố mẹ sốt ruột nhất thì con xuất hiện. Mẹ đã nghĩ rằng ông trời chỉ thử lòng người như thế là đủ và hạnh phúc đã đến với bố mẹ. Dù có đợi chờ hơi lâu nhưng mẹ vẫn thấy may mắn vì đã có được con.
Buổi chiều hôm đó mẹ xin nghỉ sớm, hẹn bố đi khám bác sĩ. Và đúng như lời các cô trong cơ quan nói, mẹ đã có thai thật. Trong giây phút xúc động mẹ đã ôm bố con thật chặt và òa lên khóc như một đứa trẻ lên 3 ngay tại bệnh viện. Niềm ước ao này mẹ đã mong chờ lâu lắm rồi con yêu ạ.
Một chuỗi những kế hoạch ăn uống, ngủ nghỉ được ông bà nội và bố con lên cho mẹ. Vì chờ đợi lâu lắm mẹ mới có thai nên tất cả mọi người đều muốn chăm lo cho mẹ tốt nhất. Cứ sáng sáng mẹ lại được bố chở đi làm, rồi chiều đón về. Ngày ngày mẹ phải ăn đầy đủ một quả trứng gà, thịt bò, gà, tôm, một cốc nước dừa, 2 ly sữa… và còn hàng chục những món ăn dân gian tốt cho thai kỳ mà mẹ chưa từng được ăn do bà nội con nấu.

Ở một nơi xa xôi, mẹ luôn hy vọng con của mẹ được bình yên!...(Ảnh minh họa)
Hạnh phúc là thế, mong đợi là thế nhưng tất cả đã trở thành mây khói hết. Hôm đó, mẹ cảm thấy trong người khó chịu vô cùng, da nổi mẩn và ngứa râm ran. Mẹ nghĩ ngay đến căn bệnh quái ác đang hành hạ bao nhiêu bà bầu thời điểm đó và mẹ tức tốc bảo bố đưa đến bệnh viện. Thật trớ trêu mẹ đã bị nhiễm rubella. Bầu trời như sụp đổ trước mắt mẹ vì mẹ biết rằng căn bệnh này rất nguy hiểm với thai nhi. Khi mới biết tin có thai, dịch bệnh này cũng đang rất phổ biến và mẹ đã tìm hiểu nhiều về nó, rồi rất cẩn trọng để không mắc bệnh nhưng tất cả đều nằm ngoài dự tính của mẹ.
Khi đó con mới được 10 tuần tuổi, bác sĩ bảo phải tháo thai vì nguy cơ con mắc dị tật là rất cao nhưng mẹ biết làm thế nào đây, mẹ đã mòn mỏi chờ con lâu lắm rồi, giờ lại lỡ để con ra đi… Bác sĩ cho bố mẹ 3 ngày để suy nghĩ và cuối cùng bố mẹ đã quyết định bỏ con để con được thanh thản, để con ra đời không phải đau đớn vì những dị tật có thể mắc phải. Phải khó khăn lắm mẹ mới đưa ra được quyết định này nhưng mẹ đâu còn lựa chọn nào khác phải không con.
Con đã xa mẹ được 100 ngày rồi cơ đấy. Suốt thời gian qua, mẹ đã khóc thật nhiều, mẹ nhớ con, thương con nhiều lắm. Dù mẹ chưa một lần được nhìn mặt con, biết con là con trai hay gái nhưng mẹ cảm thấy như con rất gần gũi bên mẹ. Mẹ đã phải cố gắng làm việc để quên những suy nghĩ về con nhưng khó quá… Ở một nơi xa xôi, mẹ luôn hy vọng con của mẹ được bình yên!..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét